Anh quên thật rồi, chẳng hiểu sao bước chân em vẫn trôi về ngày cũ

Tình yêu không có chỗ cho toan tính, nhưng hôn nhân thì có. Và tất cả chúng ta, khi lớn lên đều hiểu tình yêu đơn thuần chỉ có trong cổ tích mà thôi.

 

Trôi Về Ngày Cũ - Tiêu Châu Như Quỳnh

Một chiều chớm đông, em lạc bước qua khu vườn nơi lưu dấu tuổi thanh xuân của mình. Năm ấy, dưới bóng hoàng lan, anh hẹn thề chung sống với em đến trọn đời. Em thơ ngây, nghĩ một đời vẫn chưa đủ mà chẳng thể ngờ, hoá ra, một đời đã là quá dài, mới đến ngã ba đầu tiên, anh và em đã không còn chung lối.

Khi ta chỉ có một con đuờng, thật dễ dàng bước tiếp ngay cả khi nó đầy chông gai, vì chúng ta không còn bất kỳ sự lựa chọn nào khác. Nhưng khi bắt đầu có ngã rẽ, mọi sự trở nên khó khăn hơn dù không có gì ngăn trở, bởi lẽ lòng tham lam, sự hơn thiệt bắt ta phải suy tính đâu là hướng đi tốt hơn.

Tình yêu không có chỗ cho toan tính, nhưng hôn nhân thì có. Và tất cả chúng ta, khi lớn lên đều hiểu tình yêu đơn thuần chỉ có trong cổ tích mà thôi. Nhưng cho dù lý trí có hiểu, trái tim vẫn không tránh khỏi bị tổn thương bởi vì bất kể thế nào, những kỷ niệm ngày xưa vẫn mãi còn, làm sao có thể xoá đi như chưa từng tồn tại?

Tình yêu không có chỗ cho toan tính, nhưng hôn nhân thì có. Ảnh minh họa.

Thảm lá dày dưới chân bắt đầu mục nát. Lá đều chẳng thể mãi xanh, dù từng mơn mởn, rạng rỡ đến đâu cũng có một ngày rời cành mà rơi xuống. Thậm chí, ngay cả khi chưa úa vàng mà chỉ cần qua một cơn giông, một trận mưa, nhiều chiếc lá xanh cũng chẳng thể chống chọi được với thử thách khắc nghiệt mà phải buông mình từ bỏ. Giống như tình cảm của anh dành cho em, chỉ cần một cơn gió nhẹ đã mang đi thật xa.

Ngày ấy, em đã khóc thật nhiều, tuởng chừng nước mắt có thể giữ chân anh lại. Ngay cả khi anh thật sự biến mất, em vẫn hy vọng anh sẽ quay về. Biết bao nhiêu đêm vắng, em lang thang trong nỗi chán chuờng, đi vô định trên phố rồi nhận ra mọi con đường đều dẫn đến khu vườn nơi chúng ta từng có bao lời yêu đương hẹn ước. Vườn còn đây, ghế đá còn đây, nhưng anh đã rời xa em rồi.

Mưa lạnh buốt. Dưới tán cây u tối, không một thanh âm, chỉ có nhịp mưa gõ đều trên lá. Em ngồi thật lâu, cho đến khi tê cóng. Nhưng giá lạnh kia không ngấm được đến tim em - nơi đã hóa thành băng bởi nỗi đau anh bỏ lại.

Em đã nghĩ nếu cứ đợi ở đây, trồng lại những cây xanh thuơng nhớ thì anh sẽ về. Nhưng anh không về. Bài hát vĩnh viễn chỉ là bài hát thôi, không phải sự thật. Và em cũng không chờ mãi. Thời gian giống như ánh nắng và nước mát, tưới cho cái cây con còi cọc là em để trưởng thành, để em biết sự mong chờ của em bấy lâu chỉ là ảo vọng. Anh đã đi và em đã quên thật rồi. Đôi lần, không hiểu sao, bước chân em lại đến nơi này để nhớ về anh và để chạnh lòng trước mong manh ngày cũ.

Đăng bởi Lam Nguyên (lamnguyen***@gmail.com)

Nếu yêu thích bài hát Trôi Về Ngày Cũ của ca sĩ Tiêu Châu Như Quỳnh trên Keeng, bạn có thể tải nhạc chờ, nhạc số tại đây!

CÁC TIN KHÁC

365 ngày cô đơn…

365 ngày tưởng là đằng đẵng mà không đủ làm mài mòn đi trong em một nỗi nhớ, làm phai nhạt đi trong em một hình dung…

Thôi, đừng yêu đơn phương nữa!

Hãy cứ cam đảm mà nói yêu đi, đừng yêu đơn phương nữa, vì một người xứng đáng, sao ta lại để họ tuột mất?

Đừng yêu em chỉ vì cô đơn

Tình yêu thật sự cần có thời gian để thử thách. Đừng vì cô đơn mà vội vã nắm lấy một bàn tay!

Xem thêm

CHỦ ĐỀ

100 Bài Hát Cafe Cuối Tuần

100 Bài hát | 15 Video | 9 Album

Xách Balo Lên Và Đi

14 Bài hát | 14 Video | 1 Album

Ngày Hạnh Phúc

26 Bài hát | 8 Video | 10 Album

Thèm Yêu

12 Bài hát | 12 Video | 7 Album

Hạnh Phúc Nhé

25 Bài hát | 15 Video | 6 Album

Dành Riêng Cho Em

23 Bài hát | 17 Video | 7 Album

mocha tiin song khoe onbox phim onbox viettel study