Thầy Tôi

Nhiều lúc chỉ muốn quay về ngày xa xưa ấy, quay về là học trò bé bỏng của thầy, để được nghe thầy dịu dàng, nghe thầy bảo ban từng chút một.

Người Thầy - Duy Khoa ft Minh Vương M4U

Gửi thầy giáo kính yêu của trò,

Người ta bảo dạy khối tự nhiên là khô khan lắm. Ấy thế mà thầy lại vô cùng khác biệt, khác biệt đến nỗi mãi sau này khi nhớ về trường cũ, nhớ về thầy, trò không biết là thầy là người đã dạy dỗ những phép tính, những con số hay ghi dấu vào lòng trò những áng thơ văn dạt dào nữa.

Thầy dạy toán, những tiết toán của thầy thỉnh thoảng lại có vài ba câu thơ ngọt dịu. Thầy đọc thơ về Moscow, về nước Nga phủ đầy tuyết trắng, về cậu bé nhà nghèo lam lũ nhưng vẫn chăm chỉ, miệt mài. Những bài học của thầy luôn được học sinh chăm chú nghe giảng, thầy kể chuyện vừa dí dỏm, vừa lắng đọng.

Trò yêu thầy bởi vóc dáng mang đầy “chất nghệ sỹ” của thầy. Mái tóc hơi dài, trên đầu đội chiếc mũ nồi, thỉnh thoảng giờ nghỉ lại thấy thầy ở một góc nào đó cùng khói thuốc lãng đãng. Đôi lúc thấy thầy đăm chiêu, ánh mắt xa xăm rồi lại giật mình quay lại trang sách đang đọc dở.

Thầy dễ tính, hay cười. Những buổi học của thầy không áp lực chuyện bài cũ, điểm số. Thế nhưng ai cũng háo hức để được lên bảng chữa bài, để được thầy nhắc nhở từng chút một. Ai cũng cố gắng chỉ để được thầy khen, để được thầy thưởng đôi chiếc kẹo mút mà thầy bảo giấu của con ở nhà, rồi cười hóm hỉnh.

Mỗi ngày mùa đông lại thấy dáng thầy liêu xiêu cùng chiếc xe cub cũ. Nhìn bóng dáng thầy lững thững trong sân trường, chiếc cặp rách mà thầy vẫn dùng dù cho bọn em có tặng thầy bao chiếc cặp mới đi nữa, thì thầy vẫn dùng để tặng lại các bạn có hoàn cảnh khó khăn. Cả một đời dạy học, chưa bao giờ thấy thầy dùng đồ vật gì có giá trị lớn lao cả. Đôi kính cũ, hộp phấn cũ, chiếc áo sờn nâu cũ,… tất cả ghi dấu lại trong lòng trò những ký ức  khó quên.

“Người thầy” là bài hát đầu tiên trong quãng đời đi học mà trò can đảm đứng trước trường để cất lên dành tặng riêng thầy. Thầy ngồi ở dưới, đôi mắt đầy những nếp nhăn rưng rưng vì xúc động. Thầy là người đầu tiên giúp trò làm quen với những con số khó tính một cách kiên nhẫn. Những con số, những hình vẽ mà ngày xưa trò cực kỳ ghét nên thường lẩn tránh, kết quả môn bao giờ cũng lẹt đẹt cuối lớp. Ấy thế mà giờ lại say mê kinh khủng, như chúng được thổi hồn vào đó vậy.

Còn nhớ những chiều lớp than vãn học mệt, thầy lại hát. Thầy hát những bài hát nhạc đỏ từ thời chiến tranh, đến những bài hát của nước Nga xa xôi mà thầy từng du học. Mỗi câu chuyện thầy kể đều nhìn rõ tâm tình ở trong đó, đều cảm nhận được một tình cảm sâu lắng mà không ai diễn đạt được.

Năm đó trò bị ngã, thầy thấy liền vội vàng bế trò vào phòng y tế rồi tự tay băng bó. Nhìn bàn tay gân guốc của thầy tỉ mỉ từng chút một, lặng lẽ hỏi sao cái gì thầy cũng biết thế, thầy chỉ cười hiền. Cũng mùa đông năm ấy thầy dạy trò cách tập luyện, ngâm chân vào nước muối để giảm đau. Đối với trò, thầy không chỉ là một người thầy nữa, mà là một người cha có lòng bao dung, yêu thương học sinh nhiều hơn tất cả.

Có những lúc lớp nghịch ngợm, không chịu nghe giảng, trò để ý ánh mắt của thầy đượm buồn. Trong suốt quãng đời học sinh, không biết bao lần thầy phải buồn khi đưa những chuyến đò sang ngang? Ngày rời xa miền quê nghèo để lên thành phố nhập học, trò đã tìm thầy nhưng thầy bận đi dạy không có nhà. Lời cảm ơn chỉ còn ngượng ngùng sau mỗi lần gọi điện thoại đường dài về cho thầy.

Nhiều lúc chỉ muốn quay về ngày xa xưa ấy, quay về là học trò bé bỏng của thầy, để được nghe thầy dịu dàng, nghe thầy bảo ban từng chút một. Nơi đô thị phồn hoa này, ai cũng chạy theo những lo toan vất vả, mà không có ai đủ kiên nhẫn, bao dung như người thầy của em cả.

Thầy ơi, em rất nhớ thầy, muốn được nghe thầy giảng, muốn được ngắm dáng hình trầm ngâm của thầy. Phút giây này muốn gửi đến thầy lời tri ân sâu sắc nhất, cảm ơn thầy đã chở những chuyến đò sang sông, đã dạy dỗ chúng em nên người.

Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
Tóc xanh bây giờ đã phai
Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy
Dõi theo bước em trong cuộc đời
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng ngàn năm
Làm sao em đếm hết công ơn người thầy...

Đăng bởi Tuyết Mai (Hoa-Hong-Mua-Dong***@yahoo.com.vn)

Nếu yêu thích bài hát Người Thầy của ca sĩ Duy Khoa và Minh Vương M4U trên Keeng, bạn có thể tải nhạc chờ, nhạc số tại đây!

CÁC TIN KHÁC

365 ngày cô đơn…

365 ngày tưởng là đằng đẵng mà không đủ làm mài mòn đi trong em một nỗi nhớ, làm phai nhạt đi trong em một hình dung…

Thôi, đừng yêu đơn phương nữa!

Hãy cứ cam đảm mà nói yêu đi, đừng yêu đơn phương nữa, vì một người xứng đáng, sao ta lại để họ tuột mất?

Đừng yêu em chỉ vì cô đơn

Tình yêu thật sự cần có thời gian để thử thách. Đừng vì cô đơn mà vội vã nắm lấy một bàn tay!

Xem thêm

CHỦ ĐỀ

Cafe Cùng Công Việc

18 Bài hát | 12 Video | 10 Album

Ngày Hạnh Phúc

26 Bài hát | 8 Video | 10 Album

Chào Ngày Mới

16 Bài hát | 3 Video | 3 Album

Thèm Yêu

12 Bài hát | 12 Video | 7 Album

Hạnh Phúc Nhé

25 Bài hát | 15 Video | 6 Album

Dành Riêng Cho Em

23 Bài hát | 17 Video | 7 Album

mocha tiin song khoe onbox phim onbox viettel study